Bạn Cùng Lớp Cấp 3 Mới Mua Nhà — Tôi Ghen Tị Đúng 5 Phút Rồi Nhận Ra Điều Này
Bạn Cùng Lớp Cấp 3 Mới Mua Nhà — Tôi Ghen Tị Đúng 5 Phút Rồi Nhận Ra Điều Này
Tối qua lướt Facebook thấy bạn cùng lớp cấp 3 đăng ảnh nhận nhà mới — căn hộ 2 phòng ngủ, view đẹp, ảnh chụp cả nhà cười tươi.
Tôi đặt điện thoại xuống, nằm nhìn trần nhà thuê của mình. Cảm giác đầu tiên không phải vui cho bạn — mà là một cục gì đó nghẹn trong ngực. Ghen tị, thật sự là vậy.
Tôi bắt đầu so sánh: cùng ra trường, cùng đi làm, sao bạn có nhà còn mình vẫn ở trọ.
Khoảng 5 phút sau, tôi nhớ ra một chuyện — bạn đó làm ở một ngành khác hoàn toàn, được gia đình hỗ trợ một phần, và đã làm việc đó suốt 6 năm không nghỉ nhảy việc lần nào.
Tôi thì đổi việc 3 lần, có một năm nghỉ để học thêm, và gia đình tôi không có gì để hỗ trợ thêm.
Tôi không nói điều này để biện minh. Mà để nhận ra: tôi đang so sánh đích đến của người khác với hành trình của mình — hai thứ không cùng xuất phát điểm, sao so được.
Cảm giác ghen tị đó thật, không cần phải giả vờ không có. Nhưng nó chỉ nguy hiểm khi mình để nó biến thành quyết định vội — vay nóng để mua cho bằng được, hoặc bỏ kế hoạch dài hạn để chạy theo người khác.
5 phút ghen tị là con người. Quan trọng là sau 5 phút đó, mình quay lại với kế hoạch của chính mình, hay để nó kéo mình ra khỏi đường mình đang đi.
Anh chị có khi nào thấy bạn bè đạt được thứ mình muốn, rồi mất một lúc mới bình tâm lại không?
Phương Lê